Chúng ta phải thừa nhận rằng khổ đau của một người hoặc một quốc gia cũng là khổ đau chung của nhân loại; hạnh phúc của một người hay một quốc gia cũng là hạnh phúc của nhân loại.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Xưa, vị lai, và nay, đâu có sự kiện này: Người hoàn toàn bị chê,người trọn vẹn được khen.Kinh Pháp cú (Kệ số 228)
Thành công là khi bạn đứng dậy nhiều hơn số lần vấp ngã. (Success is falling nine times and getting up ten.)Jon Bon Jovi
Điều quan trọng không phải là bạn nhìn vào những gì, mà là bạn thấy được những gì. (It's not what you look at that matters, it's what you see.)Henry David Thoreau
Hạnh phúc giống như một nụ hôn. Bạn phải chia sẻ với một ai đó mới có thể tận hưởng được nó. (Happiness is like a kiss. You must share it to enjoy it.)Bernard Meltzer
Con người chỉ mất ba năm để biết nói nhưng phải mất sáu mươi năm hoặc nhiều hơn để biết im lặng.Rộng Mở Tâm Hồn
Tôi chưa bao giờ học hỏi được gì từ một người luôn đồng ý với tôi. (I never learned from a man who agreed with me. )Dudley Field Malone
Thương yêu là phương thuốc diệu kỳ có thể giúp mỗi người chúng ta xoa dịu những nỗi đau của chính mình và mọi người quanh ta.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Ai sống quán bất tịnh, khéo hộ trì các căn, ăn uống có tiết độ, có lòng tin, tinh cần, ma không uy hiếp được, như núi đá, trước gió.Kinh Pháp Cú (Kệ số 8)
Khi gặp phải thảm họa trong đời sống, ta có thể phản ứng theo hai cách. Hoặc là thất vọng và rơi vào thói xấu tự hủy hoại mình, hoặc vận dụng thách thức đó để tìm ra sức mạnh nội tại của mình. Nhờ vào những lời Phật dạy, tôi đã có thể chọn theo cách thứ hai. (When we meet real tragedy in life, we can react in two ways - either by losing hope and falling into self-destructive habits, or by using the challenge to find our inner strength. Thanks to the teachings of Buddha, I have been able to take this second way.)Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» The Art of Dying »» 70 Years Are Over »»

The Art of Dying
»» 70 Years Are Over

(Lượt xem: 1.582)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục  Vietnamese || Đối chiếu song ngữ


       

Nghệ thuật chết - Bảy mươi năm đã qua

Font chữ:

What follows is the translation of an article by Goenkaji, originally published in the February 1994 issue of the Hindi Vipaśhyana Patrika.

My life has seen 70 autumns. Who knows how many more are left? How can the ones that remain be best used? May this awareness be maintained.

On this occasion some beneficial words of the Buddha come to mind. They were spoken in Sāvatthī, in Anāthapiṇḍika’s Jetavanarāma.

At nighttime a devaputta came to meet the Buddha. He expressed his thoughts to the Buddha in the form of a gāthā of four lines:

Accenti kālā, tarayanti rattiyo
Vayoguṇā anupubbaṃ jahanti
Etaṃ bhayaṃ maraṇe pekkhamāno
Puññāni kayirātha sukhāvahāni

Time is passing, nights are passing.
Life is gradually coming to an end.
Observing the fear of (approaching) death
Perform meritorious deeds that yield pleasant fruits.

Someone rightly said, “Morning comes, evening comes; in the same way the end of life comes.” Therefore do not let this priceless human life end in vain. Perform meritorious deeds that yield pleasant fruit, even if only out of fear of approaching death. If we perform wholesome deeds, they will result in happiness; if we perform unwholesome deeds, they will result in suffering for us—this is an unbreakable law of nature. Therefore, to avoid suffering and enjoy happiness, it is better to do wholesome deeds rather than unwholesome deeds.

We do not know how long we have been crushed under the ever-changing wheel of existence—neither the extent of worldly happiness and suffering in this life, nor for how long this wheel of worldly happiness and suffering will continue in future.

The Buddha discovered a simple and direct path to full liberation from this wheel of existence and made it easily accessible to all. He taught people the liberation-endowing technique of Vipassana, by the practice of which they can free themselves from the wheel of existence and attain the eternal, unchanging, nibbānaṃ paramaṃ sukhaṃ—ultimate happiness, the ultimate peace of nibbāna—infinitely superior to all worldly pleasures.

But this liberation is only possible when the habit of heedlessly running after the enjoyment of worldly pleasures is broken. And this is what Vipassana enables us to do: break the habit of multiplication of the saṅkhāras of craving and aversion that lie in the depths of the subconscious mind. It digs out the saṅkhāras of craving for pleasure and aversion toward suffering. It eradicates the longstanding habit of blind reaction.

As long as craving for sensual pleasures remains, aversion will continue to arise toward worldly suffering, and because of craving and aversion the wheel of existence will continue to roll. Only when the wheel of existence breaks can ultimate peace, which is supramundane—beyond worlds, beyond the round of existence, beyond the field of the senses—be attained. For this purpose the Buddha taught the indispensable technique of Vipassana.

Therefore, upon hearing the gāthā, the Buddha changed the fourth line:

Lokāmisaṃ pajahe santipekkho

One who hopes for ultimate peace should give up the desire for worldly happiness.

Only by the ardent practice of Vipassana can one eradicate worldly desires. While practicing Vipassana, a meditator should maintain awareness of his impending death, but there should not be a trace of fear. Whenever death comes, one should be constantly prepared for it with a tranquil mind.

On his birthday, a Vipassana meditator should certainly consider the past. He should make a firm resolution not to repeat mistakes previously committed, and to continue to perform wholesome deeds for the rest of his life. The most important wholesome deed of all is the practice of the liberating technique of Vipassana. Diligently practice it; do not neglect it. Do not postpone today’s practice to tomorrow. Let these words of the Buddha constantly echo in your ears like a warning:

Ajjeva kiccamātappaṃ
Kojaññā maraṇaṃ suve

Perform the work of meditation today itself. (Do not postpone it.)
Who knows, death might come tomorrow.

One does not invite death, but when it comes there is no need to be afraid of it. Let us be prepared every moment.

From time to time we should practice maraṇānusati (awareness of death). By my own experience I have seen that this is very beneficial. While practicing, one should examine one’s mind: “If I die tomorrow morning, what will be the nature of my last mind-moment of this life? Will any clinging remain, even to complete some Dhamma mission?”

Whenever a saṅkhāra of some intense emotion arises in the mind, we should immediately practice maraṇānusati and understand, “If I die in the very next moment, in what fearful direction will this emotion deflect the stream of becoming?” As soon as this awareness arises, it is easy to be free of that emotion.

There is another advantage to practicing maraṇānusati from time to time. One thinks, “Who knows for how many lives I have been rolling in this cycle of existence? This time, as a result of some wholesome deed, I have obtained the invaluable life of a human being; I have come in contact with pure Dhamma; I have developed faith in Dhamma, free from meaningless rituals, philosophies, and sectarian barriers. But what benefit have I derived from this?”

Having made this assessment, whatever shortcomings one finds, one develops enthusiasm to correct them. Whether death will come tomorrow morning or after 100 autumns, I do not know. But no matter how many days I have to live, I will use them to perfect my pāramitās with a contented mind and make my human life meaningful. Whatever results come, let them come; whenever they come, let them come then—I leave that to Dhamma. For my part, let me continue, to the best of my ability, to make good use of the time I have remaining in this important life.

For this purpose, let these inspiring words of the Buddha remain with us:

Uttiṭṭhe nappamajjeyya dhammaṃ sucaritaṃ care.

Arise! Live the Dhamma life with diligence.

Keep living the life of Dhamma and the results will naturally be beneficial.

—S.N. Goenka



Tumhehi kiccaṃātappaṃ,
akkhātāro tathāgatā;
paṭipannā pamokkhanti,
jhāyino mārabandhanā.

You yourself must make the effort;
the Enlightened Ones only show the way.
Those who practice meditation
will free themselves from the chains of death.
—Dhammapada 20.276

Sabbapāpassa akaranaṃ,
kusalassa upasampadā;
sacittapariyodapanaṃ,
etaṃ buddhāna sāsanaṃ.

Abstain from evil actions;
perform pious actions;
purify your mind.
This is the teaching of all the Buddhas.
—Dhammapada 14.183

The Buddha did not teach suffering.
He taught the way leading to happiness.
But you have to work with full effort and without wavering.
Even though your limbs ache, do not give up.
Know that wise people of the past have walked on the same path.
—Venerable Webu Sayadaw

    « Xem chương trước «      « Sách này có 26 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

_______________

MUA THỈNH KINH SÁCH PHẬT HỌC

DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH




Một trăm truyện tích nhân duyên (Trăm bài kinh Phật)


Kinh Duy-ma-cật (Việt dịch)


Sống và chết theo quan niệm Phật giáo


Chuyện Phật đời xưa

Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.

XEM TRANG GIỚI THIỆU.






DONATION

Quý vị đang truy cập từ IP 52.90.49.108 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Thanh Danh Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Ngọc Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn maithanh151 Rộng Mở Tâm Hồn Tri Kiến Hương Rộng Mở Tâm Hồn Thích Đạo Nguyện Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Viên Hiếu Thành Rộng Mở Tâm Hồn Lê thị Ngọc Phượng Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Lê Rộng Mở Tâm Hồn Bích Luu Rộng Mở Tâm Hồn Tăng Văn Y Rộng Mở Tâm Hồn Quang-Tu Vu Rộng Mở Tâm Hồn Viễn Tương Rộng Mở Tâm Hồn Van Tran Thu Huyen Rộng Mở Tâm Hồn Tâm Lương Rộng Mở Tâm Hồn Minhkhang2110 Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Ngọc Bảo Phương Rộng Mở Tâm Hồn Vô Thường Violet Rộng Mở Tâm Hồn Quảng Minh Tâm Quang Rộng Mở Tâm Hồn vokhulai Rộng Mở Tâm Hồn hanhtri Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn Hoat Khong Rộng Mở Tâm Hồn tamtran.ussh Rộng Mở Tâm Hồn Nangsel Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Chi Rộng Mở Tâm Hồn Duc trinh Rộng Mở Tâm Hồn tranadobe Rộng Mở Tâm Hồn Đinh Trí Hùng Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Tánh Không 1965 Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn caokiem Rộng Mở Tâm Hồn Quán Thoát Rộng Mở Tâm Hồn Hidivi Rộng Mở Tâm Hồn Trần Bình ... ...

Việt Nam (1.009 lượt xem) - Hoa Kỳ (146 lượt xem) - Trung Hoa (53 lượt xem) - Senegal (13 lượt xem) - Đức quốc (11 lượt xem) - Na-uy (7 lượt xem) - Nhật Bản (5 lượt xem) - French Southern Territories (5 lượt xem) - ... ...