Cuộc sống là một sự liên kết nhiệm mầu mà chúng ta không bao giờ có thể tìm được hạnh phúc thật sự khi chưa nhận ra mối liên kết ấy.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Để chế ngự bản thân, ta sử dụng khối óc; để chế ngự người khác, hãy sử dụng trái tim. (To handle yourself, use your head; to handle others, use your heart. )Donald A. Laird
Người có trí luôn thận trọng trong cả ý nghĩ, lời nói cũng như việc làm. Kinh Pháp cú
Thường tự xét lỗi mình, đừng nói lỗi người khác. Kinh Đại Bát Niết-bàn
Ai sống một trăm năm, lười nhác không tinh tấn, tốt hơn sống một ngày, tinh tấn tận sức mình.Kinh Pháp cú (Kệ số 112)
Tôi phản đối bạo lực vì ngay cả khi nó có vẻ như điều tốt đẹp thì đó cũng chỉ là tạm thời, nhưng tội ác nó tạo ra thì tồn tại mãi mãi. (I object to violence because when it appears to do good, the good is only temporary; the evil it does is permanent.)Mahatma Gandhi
Tài năng là do bẩm sinh, hãy khiêm tốn. Danh vọng là do xã hội ban cho, hãy biết ơn. Kiêu căng là do ta tự tạo, hãy cẩn thận. (Talent is God-given. Be humble. Fame is man-given. Be grateful. Conceit is self-given. Be careful.)John Wooden
Nỗ lực mang đến hạnh phúc cho người khác sẽ nâng cao chính bản thân ta. (An effort made for the happiness of others lifts above ourselves.)Lydia M. Child
Người hiền lìa bỏ không bàn đến những điều tham dục.Kẻ trí không còn niệm mừng lo, nên chẳng bị lay động vì sự khổ hay vui.Kinh Pháp cú (Kệ số 83)
Quy luật của cuộc sống là luôn thay đổi. Những ai chỉ mãi nhìn về quá khứ hay bám víu vào hiện tại chắc chắn sẽ bỏ lỡ tương lai. (Change is the law of life. And those who look only to the past or present are certain to miss the future.)John F. Kennedy

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» The Buddha's Apprentice at Bedtime »» The Monkey Thieves »»

The Buddha's Apprentice at Bedtime
»» The Monkey Thieves

(Lượt xem: 1.632)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục  Vietnamese || Đối chiếu song ngữ


       

Em mơ cùng Đức Phật - BẦY KHỈ ĂN TRỘM

Font chữ:



SÁCH AMAZON



Mua bản sách in

Relax, close your eyes and picture a band of very naughty monkeys. Every night the monkeys would creep into the King’s orchard and steal his delicious apricots, plums and peaches. Would you like to know what happened? Listen carefully to their story.

The head gardener stood before the King in the great throne room of the palace. “I’m sorry Your Majesty,” he said. “We laid traps and nets but these monkeys are slippery devils. They got away again last night.”

“We must try to solve this problem together,” replied the King. “Remember, I don't want to hurt the monkeys, I just want to stop them eating my fruit.”

There was silence in the throne room as all the King’s staff thought hard. Finally Buttercup, the cook’s daughter, came forward and bowed to the King. “Your Majesty, doesn’t eating fruit make you fit and healthy?”

“Yes, I believe it does, Buttercup,” said the King.

“I like fruit, but I love cake,” Buttercup continued.
“But when I eat too much cake my tummy feels heavy and sometimes I even feel sleepy.

“Yes, I also feel tired if I eat too much cake”, laughed the King, “but I don’t get your meaning.

“If you could tempt the monkeys to eat a lot of cake, they would become sleepy. Then they wouldn’t be able to run so fast and they might be easier to catch,” explained Buttercup.

“And Your Majesty,” added Basil, the son of the King’s shoemaker, “we’ve all noticed how vain these monkeys are. They love anything bright and sparkling, and they steal jewelry and bright clothing. I’ve seen them hang necklaces around their necks and bangles from their arms. I’ve even seen them trying on shoes!”

“That’s all very well,” said the King, “but I don’t see how that helps us to catch those rascals.”

“I can create the most beautiful pairs of sparkling high- heeled shoes that the monkeys won’t be able to resist,” Basil continued. “If their tummies are full with cake and they are wearing high-heeled shoes they’ll never escape us.”

At first the King just laughed at these plans. But when the monkeys continued to steal his fruit for the next three nights in a row, he was ready to give anything a try. He ordered his finest pastry chefs to create the most delicious array of cakes. The cooks spent an entire day whipping cream, mixing chocolate sauce and spinning sugar.

By late afternoon they were ready to lay out an enormous, mouth-watering spread on a huge cake stand in the middle of the orchard. The stand groaned under the weight of cream-filled cupcakes, iced buns, chocolate sponges, cherry pies and apricot tarts. The wonderful aroma floated over the orchard.

Meanwhile Basil was creating the most beautiful monkey shoes that had ever been seen. When they were finished he hung them from the branches of the trees in the orchard. The trap was set. The King’s guards hid among the trees and waited.

As afternoon wore on toward evening, the monkey thieves crept through the trees “Mmm, what is that delicious smell?” asked Snout.

“It’s cake! I love cake!” cheered Lugs and Peeper.

“Stay still,” hissed Wit. “This could be a trap. We should leave and come back another time.”

“We don’t like it either! It all feels a bit suspicious,” said Gob and Peck.

But no-one made a move to leave. Everyone was too busy staring at the cream cakes and tarts.

The more they stared at the yummy delicacies, the harder it was to believe in any trap. The smell of fresh baking was intoxicating.

The monkeys’ mouths began to water and their bellies rumbled. “I’ll take a closer look,” volunteered Snout, and ran off to the cake-laden stand. He broke off a small piece of cake and slipped it tentatively into his mouth. It melted on his tongue.
“Heaven,” he murmured. Looking up into the trees he saw dozens of pairs of dazzling shoes sparkling like stars. “Ah, how beautiful,” he gasped. He reached up with his long arms and unhooked a pair of gold twinkly platform shoes from a branch. Snout had completely forgotten about the possible danger and the others waiting for him.

At the edge of the orchard, Wit, Peeper, Peck, Lugs, Gob, Nit and Bruno were bickering. “So what if it's a trap? It doesn't matter - no trap can hold us for long!” said Gob, arrogantly.

“I’m worried, Snout hasn’t come back!” said Nit.

“Snout’s probably stuffing his face with cake and leaving none for us,” said Bruno.

At these words the monkeys threw caution to the wind. They found Snout parading around the orchard in golden shoes eating a big piece of pie. A mad scramble ensued as they fought for the most beautiful shoes and stuffed handfuls of cake into their mouths.

The monkeys ate all the delicacies, every single crumb. What a sight they were, faces covered with icing and tummies bloated with cake as they staggered around trying on glittery shoes. They were soon feeling so tired and full that, one by one, they lay down and fell fast asleep.

The guards now crept up very quietly and pounced. The monkeys awoke in a panic. They'd no chance of escape. They were too full and heavy with rich food and couldn’t run in their high-heeled shoes. It took no time at all for the guards to catch all of them in their nets.

The King had the monkeys placed in his private zoo, but as soon as they came back to their senses they worked out how to escape.

From that day on they stayed in their forest home. Wit spoke for them all when he said: “We’ve plenty of food in the forest and no need of silly high-heels. Let’s stay happy and safe just where we are.”

We can all be tempted by greed to do things that are silly and even dangerous. As long as we’re safe and well, there's no reason to take more than we actually need.


    « Xem chương trước «      « Sách này có 20 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

_______________

MUA THỈNH KINH SÁCH PHẬT HỌC

DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH




Tổng quan về các pháp môn trong Phật giáo Tây Tạng


Có và Không


Vua Là Phật, Phật Là Vua


Cẩm nang phóng sinh

Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.

XEM TRANG GIỚI THIỆU.






DONATION

Quý vị đang truy cập từ IP 52.90.49.108 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Thanh Danh Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Ngọc Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn maithanh151 Rộng Mở Tâm Hồn Tri Kiến Hương Rộng Mở Tâm Hồn Thích Đạo Nguyện Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Viên Hiếu Thành Rộng Mở Tâm Hồn Lê thị Ngọc Phượng Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Lê Rộng Mở Tâm Hồn Bích Luu Rộng Mở Tâm Hồn Tăng Văn Y Rộng Mở Tâm Hồn Quang-Tu Vu Rộng Mở Tâm Hồn Viễn Tương Rộng Mở Tâm Hồn Van Tran Thu Huyen Rộng Mở Tâm Hồn Tâm Lương Rộng Mở Tâm Hồn Minhkhang2110 Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Ngọc Bảo Phương Rộng Mở Tâm Hồn Vô Thường Violet Rộng Mở Tâm Hồn Quảng Minh Tâm Quang Rộng Mở Tâm Hồn vokhulai Rộng Mở Tâm Hồn hanhtri Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn Hoat Khong Rộng Mở Tâm Hồn tamtran.ussh Rộng Mở Tâm Hồn Nangsel Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Chi Rộng Mở Tâm Hồn Duc trinh Rộng Mở Tâm Hồn tranadobe Rộng Mở Tâm Hồn Đinh Trí Hùng Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Tánh Không 1965 Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn caokiem Rộng Mở Tâm Hồn Quán Thoát Rộng Mở Tâm Hồn Hidivi Rộng Mở Tâm Hồn Trần Bình ... ...

Việt Nam (1.009 lượt xem) - Hoa Kỳ (146 lượt xem) - Trung Hoa (53 lượt xem) - Senegal (13 lượt xem) - Đức quốc (11 lượt xem) - Na-uy (7 lượt xem) - Nhật Bản (5 lượt xem) - French Southern Territories (5 lượt xem) - ... ...