Hãy nhớ rằng, có đôi khi im lặng là câu trả lời tốt nhất.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Ta sẽ có được sức mạnh của sự cám dỗ mà ta cưỡng lại được. (We gain the strength of the temptation we resist.)Ralph Waldo Emerson
Hãy đạt đến thành công bằng vào việc phụng sự người khác, không phải dựa vào phí tổn mà người khác phải trả. (Earn your success based on service to others, not at the expense of others.)H. Jackson Brown, Jr.
Vui thay, chúng ta sống, Không hận, giữa hận thù! Giữa những người thù hận, Ta sống, không hận thù!Kinh Pháp Cú (Kệ số 197)
Khó khăn thách thức làm cho cuộc sống trở nên thú vị và chính sự vượt qua thách thức mới làm cho cuộc sống có ý nghĩa. (Challenges are what make life interesting and overcoming them is what makes life meaningful. )Joshua J. Marine
Nếu người nói nhiều kinh, không hành trì, phóng dật; như kẻ chăn bò người, không phần Sa-môn hạnh.Kinh Pháp cú (Kệ số 19)
Điều quan trọng nhất bạn cần biết trong cuộc đời này là bất cứ điều gì cũng có thể học hỏi được.Rộng Mở Tâm Hồn
Các sinh vật đang sống trên địa cầu này, dù là người hay vật, là để cống hiến theo cách riêng của mình, cho cái đẹp và sự thịnh vượng của thế giới.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Hãy dang tay ra để thay đổi nhưng nhớ đừng làm vuột mất các giá trị mà bạn có.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Lời nói được thận trọng, tâm tư khéo hộ phòng, thân chớ làm điều ác, hãy giữ ba nghiệp tịnh, chứng đạo thánh nhân dạyKinh Pháp Cú (Kệ số 281)

Trang chủ »» Danh mục »» SÁCH TẠP BÚT - TRUYỆN KÝ »» Phàm phu chểnh mảng niệm Phật vãng sanh là chuyện khó tin! »» Phàm phu chểnh mảng niệm Phật vãng sanh là chuyện khó tin! »»

Phàm phu chểnh mảng niệm Phật vãng sanh là chuyện khó tin!
»» Phàm phu chểnh mảng niệm Phật vãng sanh là chuyện khó tin!

(Lượt xem: 2.082)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Bài viết, tiểu luận, truyện ngắn - Phàm phu chểnh mảng niệm Phật vãng sanh là chuyện khó tin!

Font chữ:

Phàm phu chểnh mảng là người học Phật chấp trước, còn lệ thuộc vào Danh Tự, chưa chế phục phiền não, nên tu hành chẳng thể tinh tấn. Trên lẽ thật, tất cả chúng ta đều thuộc hàng“phàm phu chểnh mảng”, tức là những người tín tâm chưa viên mãn, cũng chẳng thật sự giác ngộ, nên trước hết phải tinh chuyên niệm Phật đến mức công phu thành phiến để thành tựu Tịnh Nghiệp. Sau khi  Tịnh Nghiệp đã thành tựu, mới nắm chắc phần đới nghiệp vãng sanh.

Thế nào là thành tựu Tịnh Nghiệp ? Ba nghiệp thân, miệng, ý đã thanh tịnh thì gọi là thành tựu Tịnh Nghiệp ! Thế nhưng, ba nghiệp đã thanh tịnh chỉ là tình huống vừa mới bắt đầu điều phục phiền não, chớ vẫn chưa chế phục nó, huống gì là đoạn phiền não. Nói cách khác, dù đã thành tựu Tịnh Nghiệp, nhưng phiền não vẫn chưa thể đoạn, tham, sân, si, mạn vẫn còn tồn tại u ẩn trong tâm thức. Tuy thế, nhưng do nhờ vào oai thần gia trì của A Di Đà Phật, nên chúng ta chỉ vừa mới chỉ chế ngự phiền não, bèn có thể vãng sanh trong phẩm vị Hạ Phẩm Hạ Sanh ! Quả báo ấy chẳng phải hoàn toàn nhờ vào công đức tu hành của chúng ta, mà chánh yếu là nhờ vào nguyện lực gia trì của A Di Đà Phật.

Hễ một khi chúng ta đã vãng sanh rồi, dù ở mức độ thấp nhất, cũng được đắc Bất Thoái Chuyển, thành một vị A Duy Việt Trí Bồ tát, tương đương với địa vị Đẳng  Giác Bồ tát trong các cõi chư Phật khác. Chúng ta thấy, trong pháp môn Tịnh độ, phiền não chỉ vừa mới có thể chế phục mà còn có hiệu quả to tát đến ngần ấy ! Thật sự mà nói, chẳng có pháp môn nào có thể khiến chúng ta dễ dàng thành tựu đến mức cao tột như vậy.

Trong pháp môn Tịnh độ chúng ta dùng gì để chế phục phiền não ? Chỉ dùng một câu Phật hiệu để chế phục phiền não ! Trong tâm vừa khởi tâm động niệm, ngay lập tức đổi nó thành Phật hiệu, tuyệt đối đừng để vọng niệm tiếp tục dấy lên; đó chính là chỗ chúng ta trông cậy để vãng sanh, thoát ly tam giới.

Chúng ta lấy gì để bảo chứng điều này là đúng là sự thật ? Kinh này ghi “Pháp ta như thế, nên nói như thế. Chỗ Như Lai làm, cũng nên làm theo, tu trồng phước thiện, cầu sinh Tịnh Ðộ.” Câu nói này là lời bảo chứng của A Di Đà Phật, Kinh Vô Lượng Thọ này là tờ giấy bảo chứng mà Phật A Di Đà cấp cho chúng ta ! Nếu chúng ta làm đúng theo những điều được ghi trong tờ giấy bảo chứng này, thì A Di Đà Phật bảo đảm : Ngài sẽ đích thân đến tiếp dẫn chúng ta về Tây Phương Cực Lạc thế giới. Do đó, nghe kinh điển này là nghe đúng pháp, tu theo kinh điển này là tu đúng đường; chẳng cần phải xen tạp với bất cứ một giáo pháp nào khác, thì mới không bị “trật đường rầy.

Kinh nói, thậm chí cho đến kẻ ác, suốt đời mê hoặc, điên đảo, tạo tác khá nhiều trọng tội; thế mà một ngày nào đó, người ấy nghe tới công đức của danh hiệu Phật bèn giác ngộ, thật sự sám hối, thì cũng được vãng sanh. Sám hối theo kiểu của A Di Đà Phật không phải là đối trước Phật, Bồ Tát, dập đầu đảnh lễ, gào to khóc rống, kể lể hết tội lỗi của chính mình ! A Di đà Phật chẳng cần chúng ta phải làm như vậy. Vì sao ? Vì nếu ngày nào chúng ta cũng ở nơi Phật, Bồ Tát nghĩ tưởng, nhắc lại tội lỗi một lần, chính là đang tạo tác thêm tội lỗi lần thứ hai. Vì sao sám hối theo kiểu kể lể đó là tạo tội lần thứ hai ? Vì mỗi lúc kể lể tội lỗi là mỗi lúc khởi tâm động niệm, dấy lên thêm phiền não, hối hận; đấy chẳng thể gọi là Tịnh Nghiệp ! Trong Phẩm Chánh Nhân Vãng Sanh, đức Phật dạy bảo : “Những lúc rỗi rảnh, thân tâm đoan chính, dứt muốn bỏ lo, từ tâm tinh tấn, không nên sân giận, đoạn trừ tật đố, tham lam bỏn sẻn, trong lòng chẳng chuốt hối hận nghi ngờ.” Vì sao trong lòng chẳng nên chuốt hối hận ? Vì mỗi lần trong tâm khởi lên ý nghĩ hối hận, là mỗi lần chuốt lấy thêm phiền não, thì làm sao có thể dứt đoạn phiền não được ? Trong tâm lúc nào cũng tin tưởng, chẳng nghi ngờ công đức của câu Phật hiệu, thì niệm một câu Phật hiệu chính là chân thật sám hối tội chướng.

Trong Tịnh tông, chúng ta chỉ dùng một câu A Di Đà Phật với tâm “chẳng chuốt hối hận nghi ngờ” để ngăn ngừa Bất Tịnh Nghiệp, để thành tựu Tịnh Nghiệp, thì đấy mới là chân thật sám hối !

Vì sao niệm Phật với tâm “chẳng chuốt hối hận nghi ngờ” mà có thể dứt trừ mọi chướng nghiệp, thành tựu Tịnh Nghiệp ? Vì khi ba nghiệp thân ngữ ý đã thanh tịnh, thì những thứ lỗi lầm trước kia sẽ không còn lập lại nữa; đấy mới chính là hiệu quả thật sự của sám hối. Trong một câu A Di Đà Phật mà hết thảy tội lỗi và phiền não từ nay trở đi đều vứt bỏ, chẳng màng tới chúng nữa, cũng chẳng cần hối hận với những chuyện ác đã làm, thì đấy là phương pháp sám hối có hiệu quả nhất, đạt được thanh tịnh tâm. Tâm địa đã thanh tịnh thì nghiệp dựa vào đâu mà hiện hành ?

Nói tóm lại, trong tâm chỉ có một câu A Di Đà Phật, chẳng còn nghĩ tưởng đến tội ác trong quá khứ, chẳng chuốt hối hận, nghi ngờ thì đấy cính là chẳng tạo tội lỗi một lần nữa ! Trong tâm nghĩ tưởng tội lỗi một lần chính là tạo tội nghiệp thêm một lần nữa, thật là đáng sợ ! Trong tâm khởi lên ý nghĩ hối hận về tội lỗi đã làm mà lại là tạo thêm tội nghiệp, thì nghiệp biết chừng nào mới dứt; thật là chuyện rất đáng sợ !

Do đó chúng ta nhất định phải biết rõ và thực hành phương pháp sám hối độc nhất vô nhị này của A Di Đà Phật : Trong tâm lúc nào cũng nghĩ nhớ đến A Di Đà Phật chẳng những sẽ là từ nay trở đi chẳng còn tạo ác nghiệp nữa, mà còn là từ nay trở đi lúc nào cũng tăng trưởng thiện căn, phước đức và nhân duyên để gặp A Di Đà Phật vãng sanh Cực, một đời thành Phật ! Vậy, có phải là trong một câu A Di Đà Phật, mọi sự đều thành tựu đến viên mãn, tròn đầy rồi đó sao ? Quả thật là một phương pháp tu quá sức dễ dàng mà hiệu quả lại là cao tột bậc !

Nếu chẳng niệm A Di Đà Phật thì sao ? Bèn tạo nghiệp ! Tôn giả Tu Bồ Đề ngồi tham thiền, trong tâm lắng động đến mức sạch trong, vua trời Đao Lợi thấy vậy vô cùng kính phục rải hoa trời Mạn Đà La cúng dường, khen ngợi. Còn bản nhân chúng ta ngồi quay mặt vào vách tường để làm gì ? Để niệm vọng ! Ngồi đó quán sát xem mình chứng đắc chưa ? Đó là niệm vọng ! Ngồi đó trông ngóng xem mình nhập vào cảnh giới nào ? Đó là niệm vọng ! Chúng ta bỏ niệm Phật để ngồi một chỗ niệm vọng, thì vua trời Đao Lợi cũng phải than thầm, đây là kẻ đáng thương !

Nói cách khác, Thiền không phải là pháp không hay, mà chính bản thân ta quá dỡ, không có bản lãnh tu Thiền. Nếu đã biết chính mình không có bản lãnh lìa niệm, thì hãy suốt ngày từ sáng đến tối niệm câu Phật hiệu chẳng gián đoạn, tâm chẳng lìa Phật, Phật chẳng lìa tâm, phải làm như vậy thì mới hòng chẳng tạo tội nghiệp trong A Lai Da Thức nữa.

Nếu hoàn cảnh trong nhà ồn ào, khiến chúng ta chẳng thể giữ cho Phật hiệu không gián đoạn suốt 24 tiếng đồng hồ, thì nên luôn mang theo máy nghe cá nhân trên tai. Thứ này rất hợp thời, thanh niên thanh nữ thời nay ai nấy đều có cái máy nghe cá nhân để nghe cái gì đó, thì chúng ta cũng có một cái để nghe niệm Phật, nghe tụng kinh, nghe giảng kinh. Ai muốn nghe cái gì thì cứ nghe cái đó, chẳng ai làm phiền đến ai được.

Người khác dùng cái máy nghe cá nhân để nghe lục đạo luân hồi, để tạo Bất Tịnh Nghiệp trong A Lai Da thức. Chúng ta cũng dùng cái máy đó để nghe A Di Đà Phật, nghe Tây Phương Cực Lạc thế giới, để tạo Tịnh Nghiệp nên thành tựu Tịnh Nghiệp. Cả hai bên đều dùng một phương pháp “nghe” này; thế mà người khác do nghe mà đọa trong lục đạo, còn chúng ta cũng do nghe mà thoát ra khỏi lục đạo. Vì sao ? Vì chúng ta biết nghe giống như Ngài Quán Thế Âm Bồ tát : “Xoay ngược cái Nghe để nghe tự tánh, nên tánh trở thành vô thượng đạo.” Chúng ta xoay cái nghe câu Phật hiệu để Tự tánh Di Đà, nên tánh trở thành vô thượng đạo, cũng chính là pháp Quán Âm ! Lúc nào, chúng ta cũng quán âm thanh của câu Phật hiệu ! Suốt 24 giờ mỗi ngày, từ đầu năm cho đến cuối năm, đều chỉ là nghe như vậy chẳng gián đoạn, thì một mai bổng khai thông triệt sáng, trong tướng tự nhiên bổng nhiên thanh tịnh, ánh sáng vô lượng, dung hóa tự nhiên, chuyển biến tối thắng. Chuyển cái gì thành cái gì mà gọi là tối thắng ? Chuyển một “phàm phu chểnh mảng” thành một vị Phật; đấy gọi là “chuyển biến tối thắng.”

Bồ Tát là lợi căn, chúng sanh chểnh mảng là độn căn. Lợi căn và độn căn đều chỉ cần niệm Phật, mà cũng được vãng sanh, thành Phật, thì có pháp nào thanh tịnh, bình đẳng hơn pháp này chứ ? Lại nữa, lục đạo chúng sanh bao gồm hết thảy địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, trống, mái, đực, cái, tất cả các loại này chỉ cần niệm Phật đều được vãng sanh, thành Phật. Chúng ta ngẫm xem, pháp môn này có phạm vi nhiếp thọ rộng lớn dường ấy ! Không chỉ là thế giới này, mà mười phương vô lượng vô biên các cõi Phật, A Di Đà Phật đều bình đẳng nhiếp thọ.

Chúng ta hãy quan sát cặn kẽ để chứng nghiệm. Từ xưa đến nay, những chuyện được ghi chép trong Vãng Sanh Truyện chỉ là những người vãng sanh được mọi người hay biết, còn có rất nhiều người vãng sanh trong thế gian này, nhưng không ai biết đến, nên chẳng được ghi chép, huống là chúng sanh trong ác đạo, quỷ đạo, địa ngục đạo vãng sanh chẳng hạn, làm sao chúng ta có thể biết đến mà ghi chép. Nếu chúng ta đọc bộ sách Vật Do Như Thử, chuyên ghi chép chuyện súc sanh vãng sanh, liền biết công đức của danh hiệu Di Đà chẳng thể nào nghĩ bàn cho hết được.

Phàm là người nào tin nhận được những chuyện vãng sanh này là thật, nhất tâm xưng niệm, thì chẳng có ai không vãng sanh, huống là những người niệm Phật thật sự giác ngộ. Khi nào vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới rồi, thì công đức học Phật của chúng ta mới coi như viên mãn, đại công cáo thành. Nếu chẳng thể tin nhận A Di Đà Phật, thì dù trong đời này có chứng quả A La Hán hay Bích Chi Phật chăng nữa, công đức ấy vẫn chưa thể gọi là viên mãn. Cho nên, chúng ta phải biết “nhất tâm xưng niệm” chẳng phải là chuyện một đời, mà là do nhiều đời nhiều kiếp tích lũy, nên mới có thành tựu như ngày nay. Do vậy, phải chúng ta phải quý trọng đời này, phải nỗ lực, phải tinh tấn, quyết định chớ nên bỏ lỡ.

Chỉ có “nhất tâm xưng niệm” mới là chuyện lớn bậc nhất trong một đời này. Hết thảy những chuyện khác thuộc về nhân sự trong thế gian hãy để mặc nó, chỉ cần chẳng trở ngại chúng ta niệm Phật, thì chuyện gì cũng đều hứng chịu được, hòng thành tựu đạo nghiệp của chính mình trong một đời này.

    « Xem chương trước «      « Sách này có 885 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Góp một bàn tay

Quý vị đang truy cập từ IP 3.234.214.179 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn TrongBui Rộng Mở Tâm Hồn phianhhuynh Rộng Mở Tâm Hồn Lam Viên Quang Mai Rộng Mở Tâm Hồn Tánh Không 1965 Rộng Mở Tâm Hồn Quang Rộng Mở Tâm Hồn Bá láp Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Tiến Dũng Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn Lê Duy Hùng Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn HuyAsoka Rộng Mở Tâm Hồn GIÁC THƯỜNG Rộng Mở Tâm Hồn Hagiang Rộng Mở Tâm Hồn Quocthangws Rộng Mở Tâm Hồn Thu BÌnh Rộng Mở Tâm Hồn Vạn vật vô thường Rộng Mở Tâm Hồn Sonny View Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hữu Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Onggia Rộng Mở Tâm Hồn sentrang Rộng Mở Tâm Hồn nguyenlq Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Huyền Rộng Mở Tâm Hồn lethuy Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Hạnh - Tứ Nương Rộng Mở Tâm Hồn Janegado Rộng Mở Tâm Hồn nguyễn văn tuyên Rộng Mở Tâm Hồn NGUYỄN TRỌNG TÀI Rộng Mở Tâm Hồn Le Tu110482 Rộng Mở Tâm Hồn hoangquycong Rộng Mở Tâm Hồn Hoang Thi My Nga Rộng Mở Tâm Hồn Hồ Đăng Dạ Rộng Mở Tâm Hồn Bobo Rộng Mở Tâm Hồn 心 燈 Rộng Mở Tâm Hồn van chương Rộng Mở Tâm Hồn nautai Rộng Mở Tâm Hồn Chanh ngo hieu Rộng Mở Tâm Hồn Thiện Thọ Rộng Mở Tâm Hồn Nguyen Thanh D ... ...

Việt Nam (3.461 lượt xem) - Hoa Kỳ (637 lượt xem) - Đức quốc (151 lượt xem) - Australia (123 lượt xem) - Central African Republic (28 lượt xem) - Trung Hoa (23 lượt xem) - Pháp quốc (21 lượt xem) - French Southern Territories (20 lượt xem) - ... ...