Khởi đầu của mọi thành tựu chính là khát vọng.
(The starting point of all achievement is desire.)Napoleon Hill
Sự thành công thật đơn giản. Hãy thực hiện những điều đúng đắn theo phương cách đúng đắn và vào đúng thời điểm thích hợp.
(Success is simple. Do what's right, the right way, at the right time.)Arnold H. Glasow
Rời bỏ uế trược, khéo nghiêm trì giới luật, sống khắc kỷ và chân thật, người như thế mới xứng đáng mặc áo cà-sa.Kinh Pháp cú (Kệ số 10)
Bằng bạo lực, bạn có thể giải quyết được một vấn đề, nhưng đồng thời bạn đang gieo các hạt giống bạo lực khác.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Ai bác bỏ đời sau, không ác nào không làm.Kinh Pháp cú (Kệ số 176)
Một số người mang lại niềm vui cho bất cứ nơi nào họ đến, một số người khác tạo ra niềm vui khi họ rời đi.
(Some cause happiness wherever they go; others whenever they go.)Oscar Wilde
Thước đo giá trị con người chúng ta là những gì ta làm được bằng vào chính những gì ta sẵn có.
(The measure of who we are is what we do with what we have.)Vince Lombardi
"Nó mắng tôi, đánh tôi,
Nó thắng tôi, cướp tôi."
Ai ôm hiềm hận ấy, hận thù không thể nguôi.Kinh Pháp cú (Kệ số 3)
Đừng bận tâm về những thất bại, hãy bận tâm đến những cơ hội bạn bỏ lỡ khi thậm chí còn chưa hề thử qua.
(Don’t worry about failures, worry about the chances you miss when you don’t even try. )Jack Canfield
Người thực hành ít ham muốn thì lòng được thản nhiên, không phải lo sợ chi cả, cho dù gặp việc thế nào cũng tự thấy đầy đủ.Kinh Lời dạy cuối cùng
Hãy đạt đến thành công bằng vào việc phụng sự người khác, không phải dựa vào phí tổn mà người khác phải trả.
(Earn your success based on service to others, not at the expense of others.)H. Jackson Brown, Jr.
Lúc ấy, Phật ở thành Vương-xá, trong tinh xá Trúc Lâm. Trong thành có
một vị trưởng giả giàu có vô cùng, lại chọn được người vợ cũng thuộc
dòng cao sang quyền quý.
Khi ấy, người vợ mang thai đủ ngày tháng sanh được một đứa con trai,
hình dung xinh đẹp, khôi ngô ít có. Cha mẹ đều vui vẻ, nhân đó mới đặt
tên là Ưu-đa-la.
Dần dần khôn lớn, không may người cha mất sớm. Ưu-đa-la khi ấy suy nghĩ
rằng: “Cha ta trước đây chuyên đường buôn bán kiếm lãi, nhờ đó mà dựng
thành gia nghiệp. Ta nay không nên đi theo đường ấy, mà nên kính tin
Phật pháp.” Nghĩ vậy rồi liền thưa với mẹ xin được xuất gia tu học.
Người mẹ đáp rằng: “Cha con đã chết, nay ta chỉ còn có mỗi một mình con,
sao nay con lại muốn bỏ ta mà ra đi xuất gia. Ta còn sống đây ngày nào,
quyết không thuận cho con xuất gia. Mai sau ta có chết rồi, thì con tùy
ý.”
Ưu-đa-la không thỏa ý nguyện, liền nói với mẹ: “Nếu mẹ không cho con
xuất gia, con sẽ dùng thuốc độc tự vẫn.”
Mẹ khuyên dỗ rằng: “Con đừng nói vậy. Mẹ nghĩ con không cần phải xuất
gia nhập đạo. Từ nay về sau nếu con muốn thỉnh các vị sa-môn, bà-la-môn
đến cúng dường, ta đều chiều ý.”
Ưu-đa-la nghe vậy cũng nguôi ngoai. Từ đó thường thỉnh các vị tỳ-kheo
tăng về nhà cúng dường.
Người mẹ thấy các vị tỳ-kheo thường đến nhà thọ nhận cúng dường nhiều
lần, sinh lòng tham tiếc, không vui. Lâu dần bà buông ra nhiều lời nhục
mạ, xúc xiểm các vị.
Có lần Ưu-đa-la đi vắng chẳng có nhà, mẹ liền lấy một ít thức ăn đổ cho
rơi vãi trên mặt đất. Ưu-đa-la trở về, mẹ lại nói rằng: “Khi con đi
chẳng có nhà, mẹ có thỉnh các vị tỳ-kheo đến nhà cúng dường đầy đủ các
món ăn ngon lạ.” Nói rồi dẫn Ưu-đa-la đến chỗ thức ăn đổ mà chỉ cho xem,
nói: “Con xem, thức ăn thừa rơi vãi cũng vẫn còn đó.” Ưu-đa-la nghe và
thấy như vậy thì tin là thật và lấy làm vui mừng, hoan hỷ.
Đến khi người mẹ mạng chung, do tạo ác nghiệp như thế mà phải đọa làm
thân ngạ quỷ. Còn Ưu-đa-la không còn vướng bận gia đình liền xuất gia
nhập đạo, tinh cần tu tập, đắc quả A-La-hán. Ngày kia, khi đang ngồi
thiền trong một hang động nơi bờ sông, có một ngạ quỷ miệng phun ra lửa,
thân thể nóng khát, hiện đến nơi ấy mà nói rằng: “Ta là mẹ của con đây.”
Tỳ-kheo Ưu-đa-la lấy làm kinh quái, nói rằng: “Mẹ ta sanh tiền thường
làm việc bố thí, cúng dường tỳ-kheo tăng, làm sao có thể thọ quả báo làm
thân ngạ quỷ được?”
Ngạ quỷ đáp rằng: “Quả thật là mẹ đây. Ngày xưa mẹ tham lam, bủn xỉn,
chưa từng thật lòng cúng dường tỳ-kheo tăng, chỉ dối gạt con đó thôi.
Chính vì vậy mà phải sinh làm thân ngạ quỷ, đã 20 năm nay chưa từng được
món ăn thức uống gì vào miệng. Khi đến bờ sông, nước sông liền khô kiệt;
gặp quả trên cây, cây với quả đều khô chết. Mẹ nay đói khát, khổ sở vô
cùng, chẳng thể dùng lời mà nói ra cho hết được.”
Tỳ-kheo Ưu-đa-la lại hỏi: “Nguyên do thật sự là thế nào?” Ngạ quỷ đáp:
“Tuy mẹ có vì con mà làm việc bố thí, nhưng trong tâm tham lam, keo
kiệt, thường tiếc rẻ những thứ mang ra cúng dường. Vì thế mà chẳng có
lòng cung kính đối với các vị tỳ-kheo tăng, lại nhiều lần nặng lời mạ
nhục, xúc phạm. Nay nếu con vì mẹ mà thiết lễ cúng dường Phật và chư
tăng, vì mẹ mà sám hối các ác nghiệp, thì mẹ có thể nhờ đó mà thoát được
thân ngạ quỷ này.”
Ưu-đa-la khi ấy hết lòng thương mẹ, liền đi quyên góp vật thực khắp nơi
trong thành, thiết lễ cúng dường thỉnh Phật và chư tăng đến thọ nhận. Lễ
cúng dường xong, ngạ quỷ liền hiện thân đến giữa chúng hội mà sám hối
các ác nghiệp.
Đức Thế Tôn khi ấy vì ngạ quỷ mà khai diễn thuyết pháp. Nghe Phật thuyết
pháp rồi, ngạ quỷ tự thấy xấu hổ vì những nghiệp ác đã tạo, ngay trong
đêm đó mạng chung, lại sinh làm loài ngạ quỷ phi hành.
Khi ấy, ngạ quỷ phi hành hiện hào quang quanh thân, có đủ các món trang
sức quý báu, đẹp đẽ, hiện đến chỗ Ưu-đa-la mà nói rằng: “Mẹ nay vẫn chưa
thoát được thân ngạ quỷ. Con nên vì mẹ thiết lễ cúng dường tăng chúng
khắp bốn phương, mẹ có thể nhờ đó mà thoát thân ngạ quỷ.”
Ưu-đa-la nghe vậy rồi, lại một lần nữa quyên góp vật thực nhiều nơi,
thiết lễ cúng dường thỉnh chư tăng bốn phương cùng thọ nhận. Lễ cúng
dường xong, ngạ quỷ phi hành liền hiện đến trước chúng hội, sám hối các
ác nghiệp đã tạo. Ngay trong đêm đó liền mạng chung, sinh lên cõi trời
Đao-lỵ.
Khi ấy, vị chư thiên mới sinh lên cõi trời ấy liền tự hỏi: “Ta đã tạo
được phước đức gì mà nay được sinh lên cõi trời này?” Rồi tự quán sát,
nhớ lại việc tỳ-kheo Ưu-đa-la vì mình hai lần thiết hội cúng dường Phật
và chư tăng, nhờ đó mà được thoát thân ngạ quỷ, sinh lên cõi trời. Nhớ
lại rồi, liền tự nghĩ rằng: “Nay ta nên đến đó báo ơn Phật và tỳ-kheo
Ưu-đa-la.”
Nghĩ rồi, liền hiện thân trang nghiêm đẹp đẽ của chư thiên, mang theo
những hoa hương, trân bảo ở cõi trời, hiện đến chỗ Phật và tỳ-kheo
Ưu-đa-la mà cúng dường. Lễ cúng dường xong, liền ngồi lại một bên nghe
Phật thuyết pháp. Nghe rồi được khai mở tâm ý, chứng quả Tu-đà-hoàn,
liền lễ bái Phật rồi quay về cõi trời.
Khi Phật thuyết nhân duyên đọa ngạ quỷ của người mẹ Ưu-đa-la, chư
tỳ-kheo trong chúng hội liền lìa bỏ lòng tham lam, sân hận, lánh sợ
đường sinh tử, có người đắc quả Tu-đà-hoàn, có người đắc quả Tư-đà-hàm,
có người đắc quả A-na-hàm, có người đắc quả A-La-hán, lại có nhiều người
phát tâm cầu quả Phật Bích-chi, cũng có người phát tâm cầu quả vô thượng
Bồ-đề.
Các vị tỳ-kheo nghe Phật thuyết nhân duyên này xong thảy đều vui mừng
tin nhận.
Chú ý: Việc đăng nhập thường chỉ thực hiện một lần...
Quý vị đang truy cập từ IP 216.73.216.108 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này. Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.
Ghi danh hoặc đăng nhập
Thành viên đang online: Viên Hiếu Thành Huệ Lộc 1959 Bữu Phước Chúc Huy Minh Pháp Tự minh hung thich Diệu Âm Phúc Thành Phan Huy Triều Phạm Thiên Trương Quang Quý Johny Dinhvinh1964 Pascal Bui Vạn Phúc Giác Quý Trần Thị Huyền Chanhniem Forever NGUYỄN TRỌNG TÀI KỲ Dương Ngọc Cường Mr. Device Tri Huynh Thích Nguyên Mạnh Thích Quảng Ba T TH Tam Thien Tam Nguyễn Sĩ Long caokiem hoangquycong Lãn Tử Ton That Nguyen ngtieudao Lê Quốc Việt Du Miên Quang-Tu Vu phamthanh210 An Khang 63 zeus7777 Trương Ngọc Trân Diệu Tiến ... ...