Chim Việt Cành Nam                                                                           [  Trở Về   ]       [ Trang chủ ]        [ Tác giả ]

Thơ Trần Xuân An
NGÔNG TẾU
VỚI HAI CÂY TÙNG TRƯỚC SÂN
Kinh ngạc, sững sờ, chắp tay kính
Gốc tùng, ngàn sợi gỗ vấn giằng
Trên đời, vạn loài cây thớ dọc
Duy các ngươi quá đỗi hiên ngang

Ngang tàng, lặng lẽ gồng, vỏ toác
Hay để xích thừng cho ấm chăng?
Ta lùi lại, thấy tùng trăm ngạnh
Lao lên trời, tên vút, thẳng băng

Bỗng tùng hoá uy nghiêm đài tháp
Nghìn xưa sau Tổ quốc ghi công
Ta xin biến thành lư nhang thép
Tóc dựng lên, toả khói, mênh mông

Bạn thơ bảo: trong tùng thớ dọc
Ta mỉm cười: đặc ruột thẳng lòng
Chất dọc ngang đúc thành xương thịt
Máu hổ phách cuồn cuộn vàng ròng

Các ngươi nhắc ta thương Nguyễn Trãi
Nguyễn Trãi xa, tùng lại rất gần
Cũng muốn kết các ngươi làm bạn
Tùng cao, ta… chồng sách kê chân!

Ta khiêm tốn để tùng đừng ngại
Riêng đỉnh thơ ta có ngót ngàn
Trần Xuân An, tùng ơi, nhớ nhé
Dọc bên ngoài, trong khá ngông ngang!
 

Trần Xuân An
13 -14:40’,12.9 HB8
Viết tại Nhà Sáng tác Đà Lạt
 

 [   Trở Về   ]