Chim Việt Cành Nam                                                                           [  Trở Về   ]       [ Trang chủ ]        [ Tác giả ]

Thơ Trần Xuân An
BIẾN MẤT, ĐÔI KHI Phố trời không bao giờ bạc tóc?
Trăm năm biếc giữa nghìn năm xanh
Em Huế trắng đã hồng Đà Lạt
Khiến ai, trót già cỗi, sao đành!

Đà Lạt chỉ vài ngày biến mất
Mù sương sa, mây lấp phố đồi
Tóc đôi khi tím len trắng lụa
Em che hồng má đỏ và môi

Tuổi trẻ tôi bỗng dưng thất lạc
Nhìn vào trí nhớ, mắt trông xa:
Gã trai nào quàng vai em đọc
Thơ tình tôi mới viết hôm qua!

Nhắm mắt, cho lang thang kỉ niệm
(sớm mai trại viết đã đi hoang!)
Cúi xuống, kính trên bàn, ai đó?
Tóc còn xanh so với giấy chăng?

Tôi biến mất khỏi tôi, tìm nắng
Lên đồi thông và xuống lũng hoa
Thời gian có là len và lụa
Liệu gặp em tôi vẫn nhìn ra?
 

Trần Xuân An
05: - 06:50’, 12.9 HB8
Viết tại Nhà Sáng tác Đà Lạt
 

 [   Trở Về   ]