Chim Việt Cành Nam                                                                                         [ Trở Về ]          [ Tác giả ]

Thơ Hoàng Định Nam
Đêm cư xá 
                                     Gửi Vũ Đình Trường 
Đèn vàng ngõ chợ Phú lâm 
Sương rơi mái thiếc, lạnh thầm bóng tôi 
Ly café, thiếu bạn ngồi 
Đèn khuya một dãy, sầu tôi mấy hàng 

"Tình vui trong phút giây thôi" *
Giọng em cuối bãi, đàn tôi đầu ghềnh 
Chờ nhau ?Cư xá buồn tênh 
Tiếng xe thổ mộ gập ghềnh đuờng khuya. 

* Nhạc Vũ Thành An 

Bướm và Tôi 

Có phải em trở lại vườn xưa 
Mặc áo màu Xuân và Thu trong mắt. 
Như tôi mỗi ngày đến đây 
nhìn chút nắng vàng hiu hắt 
nghe tiếng chim chiều hót trong hoài niệm khôn nguôi. 
Có phải mây vẫn trôi 
giữa trời vô tận 
như em miệt mài đón đợi chút tình vui 
Ngày đã qua, lòng lá biếc ngậm ngùi 
Em, con bướm đi tìm hương bất tử. 
Lá sẽ không còn xanh khi mùa đã tới 
Như em sẽ về đâu mái ấm bình yên ? 
Chiều đã lên, tôi ôm nỗi muộn phiền 
Ngày tháng của tôi cũng tàn phai như lá 
Con bướm nhỏ sẽ bay trong tàn tạ. 
Bay về đâu, đôi cánh mõng thời gian 
Hương sẽ phai, hoa cũng sẽ tàn, 
bướm sẽ rũ bên bờ cỏ dại . 
Tôi người trăm năm còn lại 
trang thơ này ướp xác bướm thiên thu 
Em vẫn còn đến đây, nỗi nhớ mịt mù . 
Như tôi vẫn đợi những ngày Đông khép. 
Em cứ chờ trên bến mơ nối tiếp 
Tôi sẽ về trong cõi gió lay 
Là một lần vĩnh viễn chia tay . 

Gởi người chiếc lá 

Thôi em 
ngày tháng đã tàn 
chân xưa đã mỏi 
tay vàng nhánh thu 
tình xưa 
mặc áo phù du 
thì nhung lụa mới 
chẳng ru được người 
thì thôi 
mỉm một nụ cười 
gởi theo chiếc lá 
vàng rơi cuối đường. 

 
Nói với em sau cơn bão

Khi em về, cơn bão đã qua lâu 
Cây đã lặng và mây trời đã tĩnh 
Nước đã trở lại dòng sông cố định 
Mà người nay đã tan tác nơi đâu 

Em trở về hiểu được nghĩa biển dâu 
Thì tâm hồn đã hằn sâu vết xướt 
Gió từ đâu mang dòng sông chảy ngược 
Ngập hồn em, xám ngắt cả màu trời 

Em đến đây từ đổ nát xa xôi 
Từ chiến tranh ,từ hận thù đen tối 
Tưởng chìm sâu dưới tháng ngày qua vội 
Em đâu ngờ thêm lần nữa tang thương 

Đất nước này ,em trải mộng mười phương 
Giờ lại “đứng dưới một trời đổ nát”* 
Dẫu cuộc đời có muôn ngàn bi đát 
Có cần không, em nếm qúa nhiều lần ? 

Khi em về, đâu nữa những người thân 
Nhà đổ sập, bên lòng em gò đống 
Em ơi! biển vẫn xanh, sông vẫn rộng 
Đường thênh thang cho lần nữa em đi 

Triệu bàn tay dìu em thoát hiểm nguy 
Cũng từ đó triệu làn hơi sưởi ấm 
Truyền qua em từ những lòng rất đậm 
Dù chẳng cùng ngôn ngữ, khác màu da 

Có thể làm em chua chát, xót xa 
Khi nhớ lại những gót chân cuồng bạo 
Từ những kẻ cùng chung giòng máu 
Đã bao lần vùi dập tuổi thơ em 

Tuổi thơ em cơn ác mộng từng đêm 
Ngày nắng cháy trên đồng khô mót ,lượm 
Khoai, cháo thay cơm còn chưa đầy bụng 
Cá thịt bây giờ là cổ tích xa xưa 

Cha tù đày, mẹ đội nắng dầm mưa 
Nuôi con lớn theo ngược triền gian khổ 
Chưa vào đời đã trùng trùng giông tố 
Thổi điên cuồng trên dốc ngược tưong lai 

Rồi....mười mấy năm vàng những nắng mai 
Em ấm áp giữa muôn tình xa lạ 
Dẫu hôm nay Katrina ,nỗi buồn nghiệt ngã 
Cũng còn đây-Em-triệu tấm lòng son . 

*"Đứng Dưới Trời Đổ Nát":tập thơ của nhà thơ Phan Xuân Sinh 
 


CVCN Số 47 / 01 - 05 - 2012